Founders at Work: Sabeer Bhatia, Hotmail

“Khi đó, chúng tôi đều đang có công việc riêng, và chúng thôi quyết định dành mọi thời gian cuối tuần và các buổi tối để phát triển sản phẩm. Rồi đến một thời điểm mà một trong hai chúng tôi phải bỏ việc để tập trung toàn bộ thời gian vào nó, nên tôi bảo Jack [Smith] “Tôi độc thân và không có gia đình. Sao anh không nghỉ việc để làm cái này và tôi sẽ đưa anh một nửa lương của tôi?” Ít nhất là anh ấy có thể nuôi gia đình mình. Tôi không cần nhiều tiền đến thế”. Bhatia và Smith cùng làm cho Apple vào thời điểm đó.

“Chúng tôi tìm đến các nhà đầu tư mạo hiểm và nhiều trong số họ không thích và nói: “Anh sẽ kiếm tiền kiểu gì nếu như anh cho người khác dùng miễn phí?” Chúng tôi nói sẽ thu thập được thông tin về phân bố tuổi của khách hàng, và chất lượng thông tin của từng khách hàng sẽ giúp chúng ta quảng cáo đến họ. Nhưng tất nhiên vào thời điểm đó thì quảng cáo vẫn chưa phải là mô hình doanh thu hiệu quả.”

“Nếu cái đó [Hotmail] giải quyết tốt các vấn đề của mình, nó cũng sẽ giải quyết các vấn đề của người khác nữa”.

“Anh phải nhận ra là vào những ngày đó chúng tôi chẳng có gì, chỉ đơn thuần là ý tưởng. Mỗi khi gõ cửa một nhà đầu tư, họ sẽ lắc đầu vì lý do này hay lý do khác, chẳng hạn như: “Các anh, các anh học gì ra?” Chúng tôi bảo họ là chúng tôi học về phần cứng. “Vậy tại sao anh phát triển phần mềm?”.

Một số còn nói, “Nhưng các anh quá trẻ. Các anh có kinh nghiệm quản lý không?”. “Không”, chúng tôi nói, “chúng tôi chỉ là hai gã trai trẻ; chúng tôi có một ý tưởng cực hay”.”

“Cộng đồng nhà đầu tư mạo hiểm quan hệ chằng chịt với nhau, anh không biết đâu.”

“Phải mất nhiều thời gian trước khi anh tạo đột phá đến một nhà quảng cáo và khiến họ trả tiền anh. Thực tế là, trong 3-4 tháng đầu chúng tôi quảng cáo giúp họ miễn phí”.

Bhatia kể về quá trình thương lượng để bán Hotmail cho Microsoft: “Vào tháng 8/1997, Microsoft liên hệ chúng tôi và nói: “Wow, [Hotmail] to thật đấy. Có thật là anh có 7 triệu người dùng không?” Họ biết là chúng tôi đang phát triển rất nhanh và họ muốn biết làm thế nào mà chúng tôi có thể phục vụ email cho 7 triệu người bởi vì họ đang rất vất vả cung cấp email cho chỉ 2.5 triệu khách hàng của MSN” … “Họ gọi chúng tôi đến gặp Bill [Gates] vào 13/10/1997 và chỉ chúng tôi xem cơ ngơi của Microsoft, trụ sở chính và mọi thứ. … Chúng tôi được dẫn vào một phòng với một cái bàn to khiếp, và ở đó có đến 15 nhà thương thuyết ngồi phía bên kia cái bàn, trong đó có dân phát triển doanh nghiệp, luật sư, và kế toán.  Họ phát biểu rằng họ thích chúng tôi thế này, thế kia, và vì thế họ muốn mua lại chúng tôi với giá 160 triệu đô.” … “Anh ta [CFO của Microsoft] muốn tôi mở miệng nhưng tôi đã được dặn trước là nếu như tôi mở miệng thì không có cách gì tôi có thể đàm phán với quá nhiều người như thế”.

Khi Livingston nhắc đến chuyện Bhatia đến Mỹ chỉ với 250 đô trong túi và tại sao anh lại không thấy hấp dẫn với lời đề nghị bán với giá cỡ 300 triệu, Bhatia cho rằng anh có nhất nhiều người dùng, và điều đó không dễ gì có thể đánh đổ được, kể cả khi Microsoft có hàng ngàn kỹ sư. Cuối năm 1997, Micosoft mua Hotmail với giá 400 triệu.

“Có thể là có ai đó có nhu cầu gì đó, và trong trường hợp của chúng tôi, chúng tôi có nhu cầu [sử dụng email]. Điều đó nảy sinh ra ý tưởng. Đôi khi ý tưởng nảy ra trong sự cần thiết nào đó: anh giải quyết vấn đề của anh, hi vọng là anh cũng giải quyết vấn đề đó cho rất nhiều người khác”.

(source: vietlabs)

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: