Founders at Work: James Currier, Tickle

Năm 1999, Currier sáng lập ra trang Web tickle.com cho phép mọi người đánh giá cá tính và chính bản thân mình thông qua các bài test [mà phần lớn] có căn cứ khoa học nhằm tìm hiểu về hành vi con người. Tickle được Monster mua lại năm 2004 với khoảng 100 triệu đô la.

“Một tối tại lớp học [MBA], người ta đưa chúng tôi vài mẩu giấy và một chiếc bút chì số 2, và chúng tôi điền vào bài test cá tính trong doanh nghiệp của Myers-Briggs… Mọi người trong lớp bắt đầu bàn tán về bài test suốt 2 tuần liền – vào bữa tối, tại sân bóng rổ, vv. Tôi quan sát và nghĩ, “Mình chưa bao giờ thấy mọi người nói nhiều về một bộ phim lâu thế này. Đây hẳn là một phương tiện [truyền thông] đầy sức mạnh. Tại sao thế?”

“Có phải chúng ta là chủ đề yêu thích của chính mình? Chúng ta rất quan tâm đến bản thân mình và những người chúng ta quen biết. Tôi nhận ra rằng không có công nghệ nào khác cho phép chúng ta có được phương tiện [truyền thông] về chính mình. Tất cả các công nghệ truyền thông khác chỉ cho phép ta tìm hiểu về những người mà mình không hề quen biết. Tom Cruise, Tom Brokaw – chúng ta biết hàng tỉ thứ về họ nhưng sẽ không hề quen biết họ.

Tôi tin rằng Internet sẽ cho ta trải nghiệm truyền thông về chính mình và người quen… Và tôi nghĩ những bài test này sẽ thực sự mạnh mẽ bởi chúng ta thích nói về mình, về những người ta biết, và điều này sẽ lan tỏa như virus …

… Tôi biết hầu hết các công ty truyền thông trực tuyến đều bị giết chết bởi chi phí [để có người dùng], và tôi nhận ra rằng để xây dựng một công ty thành công, anh phải có chi phí cực thấp, nếu không nói là không có, để thu nạp người dùng.”

“Tôi phải hình dung ra những gì mà sản phẩm sẽ thực hiện. Rồi tôi phải nói chuyện với mọi người về nó và hỏi ý kiến họ. Có một sự cân bằng giữa việc nghĩ rằng anh có ý tưởng tuyệt vời này và anh không muốn ai biết, với nhu cầu bàn luận về nó và lấy ý kiến rộng rãi để anh mắc ít lỗi nhất đến mức có thể.”

“Tôi tin rằng có rất ít người có khả năng nhìn thấu tương lai. Và sẽ rất khó khi anh nói về những thứ mà chưa có gì tồn tại về nó”

“.. nếu như anh cho rằng những gì họ thấy là sai, điều đó sẽ rất không hay và họ sẽ ghét.”

“.. anh không bao giờ có đủ cho những người quanh anh. Bởi vì xây dựng một công ty là một hành động tập hợp và tổ chức năng lượng con người. … họ sẽ muốn biết hiện anh đang đứng đâu, và muốn anh đưa họ đi một bước nữa trên con đường và họ sẽ cảm thấy tự tin hơn. Họ luôn tìm kiếm những điểm tự tin. Ví dụ như: “Anh sẽ gọi nó là gì? Đặt một cái tên và chúng ta sẽ nói vế nó” … “Anh có kế hoạch kinh doanh không?” … “Anh có nhân viên không?” … “Anh có tiền không?” … “Anh có văn phòng chưa?” … “Anh có visit card không?” … “Anh có trang Web không?” … “Có ai đến trang đó chưa?” … ”

“… Chúng tôi có các bài test về sự lo lắng, về dạy dỗ con cái, về các mối quan hệ, và giao tiếp. Và không có ai đến [trang web]. Tôi nhớ là các nhà quảng cáo có nói là nếu anh muốn người ta nhớ một quảng cáo, hãy đưa vào đó trẻ con và thú cưng. Thế là tôi nghĩ, “Mình sẽ làm một bài test giải trí. Hãy cứ làm bài test xem anh có giống chó nào”. Thế là chúng tôi làm một bài test với 15 câu hỏi, và nó chẳng có căn cứ khoa học gì cả. Chúng tôi đưa lên mạng, và trong vòng 8 ngày sau đó chúng tôi có đến một triệu người truy cập. [Thế là] cứ sau 10 phút, sever của chúng tôi lại bị down.”

“iVillage.com bắt đầu bắt chước chúng tôi và tôi đã rất lo lắng trong suốt 1 năm, nhưng rồi nó cũng qua đi. Có thể là vì rất khó để các kỹ sư, nhà tâm lý học, và nhà văn nói chuyện với nhau. Anh phải xây dựng một văn hóa và giao tiếp giữa một nhóm nhỏ để họ có thể làm được việc [với nhau].”

“[Điều làm tôi ngạc nhiên nhất khi khởi nghiệp là] nó làm tôi đau đớn khủng khiếp. Tôi thức dậy vào ngày 3/10/1999 vào khoảng 4h sáng với lồng ngực bị thiêu cháy trong nỗi sợ hãi và đau đớn vì không biết làm gì và lo lắng đã lấy đi tiền của bè bạn và những người khác. Tôi nhận ra rằng những gì tôi đang gắng làm không hoạt động, và tôi không biết làm thế nào để giải quyết… Tôi đã tìm gặp 43 nhà đầu tư mạo hiểm.”

“[Khởi nghiệp] thực sự rất đau đầu và nó sẽ lấy đi cuộc sống của anh. Nếu anh quan tâm đến nó và nếu anh có cơ hội thành công, anh sẽ không còn xuất hiện trước những thứ êm ái hơn như gia đình, bè bạn và hò hẹn. Và khi anh đứng trước họ, anh cũng thực sự không xuất hiện ở đó; anh đang nghĩ về nó [công ty] vì anh đang tạo ra nó, và nó lấy đi mọi sự say mê để thành công.”

“… Tại một cuộc tái ngộ của HBS [Havard Business School], chúng tôi có một cái bàn tròn gồm tất cả những người đã từng khởi nghiệp, và một trong những giáo sư hỏi: “Có điều gì mà HBS chưa từng dạy anh?” Và tôi nói “Sự đau đớn”. Tôi chỉ nhớ là có một buối học duy nhất nhắc tới điều tương tự: một giáo sư bước ra khỏi lớp và đầy nước mắt, sau khi kể về một câu chuyện của một người bạn người đã từng khởi nghiệp từ một công ty dây cáp, và nó phá hủy cuộc đời anh, gia đình anh, và đẩy anh đến một nơi mà cuộc đời anh chỉ còn là một sự lãng phí của thời gian.”

 (Source: vietlabs )

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: